17/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 7

Chương 7. Trò nói thật.

Tiểu Hoa im lặng chốc lát, tôi lại gào lên: “Sao không nói gì rồi?”

“Tớ đang đánh giá mức độ mạo hiểm.” Tiểu Hoa đáp.

“Nói chuyện thì có cái gì mạo hiểm?”

“Nếu như là nói thật lòng, đương nhiên là có mạo hiểm.” Tiểu Hoa dừng lại một chút: “Khi nào thì bắt đầu kế hoạch của cậu?”

Tinh thần và cơ thể tôi đều đang trong trạng thái rất kích động, lúc này tôi bắt đầu hơi thở dốc, không dám vịn vào lan can mục nát ở bên cạnh. Nhìn xuống dưới, đã leo lên được bảy tám tầng rồi. Lối vào bên dưới đã không còn thấy rõ nữa.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 6

Chương 6. Leo cầu thang.

Cậu ta mặc áo phông vào, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu. Các động tác và hình thể của Tiểu Hoa từng phải chịu huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, cứ mượt mà lên bổng xuống trầm ấy. Cậu ta khép di động lại xong, nói vậy, khiến cậu ta trông có vẻ vô cùng lão luyện vô cùng tự chủ.

Tôi hơi ngứa mắt mấy thằng lúc nào cũng có thể tỏ vẻ đẹp trai. Nghĩ thầm, không phải đã nói thế hệ này chỉ có tôi là thông minh nhất hay sao? Nói xong cũng bắt đầu thấy tụt IQ, quả nhiên là tôi quá ngây thơ rồi, cậu ta chỉ là mượn cớ khoe mình đẹp trai thôi, thế mà tôi cũng tin được.

“Sao cậu phân tích ra được?” Tôi hỏi, cực kỳ gượng gạo, bởi vì chính tôi cũng chả nhìn ra cái gì cả.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 5

Chương 5. Có người kẹt ở trong này.


Tiểu Hoa tiến lên, lấy di động chụp một tấm hình. Tôi đứng dậy nhận lấy xem, phát hiện trên mông tôi quả nhiên cũng bị in dấu vết, những dấu vết này nhìn thoáng qua trông giống màu da thuộc cũ kỹ, giống với màu đệm ghế.

Trên đó là ba chữ, chữ thứ nhất và chữ thứ hai đều là “cứu”, chữ cuối cùng là “tôi”.

Cứu cứu tôi.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 4

Chương 4. Đàn dương cầm đầy bụi.


Nhìn kích cỡ của bóng đen này, nếu như phần tô đen trên bản thiết kế này đúng là chiếu theo kích cỡ thực tế mà vẽ, vậy thì cái thứ ở dưới lòng đất này, to gấp mười lần tòa nhà này.


Tính toán sơ sơ, diện tích đại khái có lẽ phải lên đến 20 nghìn mét vuông, với quy mô công trình này, đã đủ cho mấy cái kho hàng hoặc mười cái studio phim ảnh cỡ nhỏ rồi.


Đây là cái gì, tôi ngồi vào chiếc ghế trước cây đàn dương cầm, Tiểu Hoa tựa vào thành đàn, nhìn chằm chằm bóng đen khổng lồ trên tấm vải trắng mà ngẩn ra.

[ĐMBK] Mười năm sau - Kết thúc.

END.



Rạng sáng tỉnh dậy, hôm nay là ngày cuối cùng trong ước hẹn rồi, tôi lay Bàn Tử gọi dậy. Rồi đi rửa mặt.

Hắn ta sẽ xuất hiện như thế nào nhỉ?

Câu đầu tiên hắn nói sẽ là gì?

Khi hắn bước ra, sẽ chỉ có một mình hắn thôi? Hay là cả một đám? Tôi có phải giết sạch cả đám đi theo hắn ra ngoài không? Tôi liền nạp đầy đạn dược, ngồi trước cửa thanh đồng, bưng hai khẩu súng.

Nghĩ một hồi, cảm thấy không thích hợp.

Thực ra cả đêm qua không chợp mắt, tôi ngáp một cái, đặt súng ra sau người.

16/8/15

[Cửu Môn dị văn lục] Trần Bì A Tứ


Trần Bì A Tứ





Cuộc đời Trần Bì A Tứ, đã từng có cơ hội để số mệnh được giống như Hắc Bối Lão Lục, thậm chí giống như Bán Tiệt Lý, thế nhưng, đến cuối cùng, lão ta lại không được may mắn đến thế. Hầu như ai ai cũng biết, Trần Bì A Tứ việc gì cũng làm được. Lão nổi danh nhất là sau vụ tàn sát cả một thôn trang khi trên đường lưu vong. Sự hung bạo tàn ác của lão có thể nhìn thấy được hết sức rõ ràng.


Có lẽ, Trần Bì A Tứ là kẻ có thân thủ xuất sắc nhất trong Lão Cửu Môn, đạn sắt trong tay đánh cho súng cũng phải kém một bậc, một Cửu trảo câu có thể câu về được một quả trứng gà mới đẻ cách đến mười chín mét. Trong những hoàn cảnh nguy hiểm dưới lòng đất, thường thường chỉ có một mình lão ta là thoát thân, nhưng cho dù lão có thể cứu anh, thì để phòng ngừa vạn nhất, lão vẫn sẽ không ra tay cứu giúp, càng đừng hòng nói đến chuyện trong cảnh hiểm nghèo lão sẽ hi sinh thân mình cho đồng bọn.

[ĐMBK] Mười năm sau - Chương 40

40. Nghỉ hưu.


Trong bóng tối, hai chùm sáng đèn pin chuyển động, vẫn không làm chậm được nhịp tim tôi đập loạn, đến gần cửa thanh đồng, cái cánh cửa khổng lồ sáng lóa đến ngộp thở này, khiến người ta có cảm giác cổ xưa vô cùng.


Tôi đã vượt qua khoảng cách gần cánh cửa nhất mà ngày xưa tôi đạt tới được, bắt đầu tiến đến gần hơn nữa. Cửa trước mặt tôi càng ngày càng vĩ đại. Tôi càng ngày càng không thở nổi.


“Mà mà bọn mình để Quỷ tỷ ở bên ngoài rồi. Chứ không khi tụi mình đến trước cánh cửa, không chừng, cửa liền mở ra.”

[Cửu Môn dị văn lục] Nhị Nguyệt Hồng


Nhị Nguyệt Hồng






Có rất nhiều người đều cảm thấy rất kì quái, Nhị Nguyệt Hồng trông qua hoàn toàn không giống kẻ trộm mộ tí nào. Ông bẩm sinh anh tuấn, tính cách hiền lành, còn có một thân đầy tuyệt kĩ. Không ngờ tuyệt kĩ trộm mộ ấy chỉ là trò con nít trong tộc mà thôi. Nghe nói gia tộc họ có đặc điểm thường chọn những cổ mộ đã bị niêm phong, không phung phí, không lấy đồ bậy bạ. Trong gia tộc còn có một quyển sách mật ghi chép lại, cho nên mấy trò huấn luyện bẻ khóa khoét vách cực kì nhiều, bọn mãng hán giang hồ chẳng thể nào bắt chước nổi, hiệu suất lấy bảo vật dưới mộ cực kì cao. Mà mấy điều này chỉ là nghe nói, trên thực tế những điều Nhị Nguyệt Hồng từng trải qua vô cùng thần bí. Câu chuyện trên sân khấu của ông, trở thành một huyền thoại được lưu truyền rộng rãi.

[ĐMBK] Hồi ức Trương Khởi Linh



Hồi ức Trương Khởi Linh



Trương Khởi Linh ngồi trên tuyết, bên cạnh là chiếc máy thu thanh cũ kỹ đang cọc cạch phát ra những âm thanh rè rè rẹt rẹt trong giá rét, có thể nghe thấy trong đó toàn là tiếng đối thoại ầm ĩ, đều là tiếng Khams phái Gelug.

Đây là máy thu thanh của kẻ truy đuổi anh. Tất cả đều đang ở sâu trong vùng núi tuyết bốn bề mênh mông này, hy vọng có thể tìm thấy dấu vết của anh.

Chiếc áo khoác Tây Tạng màu lam này, dù có đang trong cái rét mướt đến vậy, cũng vẫn cho anh một cảm giác thoải mái dễ chịu. Anh có thể nhìn thấy ở nơi rất xa, rất xa rất xa rất xa kia, có ánh đèn yếu ớt của ngôi chùa.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên - Chương 3

Chương 3. Bóng đen dưới đáy ngôi nhà.


Thân thế của Bảy Ngón, trước kia rất nhiều người đã từng thử điều tra, tra được rằng, người này vào thập niên 80 từng làm việc trong một đội công trình lớn ở Nội Mông, đến đó thì không tra thêm được gì nữa.


Đại đội công trình Nội Mông này, đến những năm 90 thì toàn bộ mất tích, không biết đã đi đâu, chắc hẳn phần lớn cũng là làm một số hạng mục khai khoáng bí mật của Nhà nước. Về sau cả đội được chuyển về đơn vị khác, cho nên cơ bản là đã đứt đoạn tin tức.


Do liên tục hoạt động ở phương Bắc, những công trình của Bảy Ngón, đa số cũng là ở phương Bắc. Miền Nam chỉ lác đác một số thôi.