Chương 12. Cậu là
điên, tớ là đần.
“Đúng thế, chính xác
là vậy.” Tôi gõ chữ nhắn lại.
Tôi ngồi xuống sô
pha, không ngừng xoa bóp phần eo.
Sô pha bọc da thật,
nhưng chất da ở ngoài qua nhiều lần nóng lạnh đã bị biến đổi, bong rạn thành từng
mảng, bị bong ra rất nhiều, khiến chiếc sô pha trông có vẻ rất cũ kỹ. Nhưng lò
xo bên trong và lớp xốp vẫn còn thoải mái dễ chịu lắm. Đúng là sô pha thủ công
mỹ nghệ hàng cấp cao.
Sô pha vốn có màu
nâu, bây giờ đã bạc màu ám màu tro. Bốn chân ghế cắm chặt trong lớp bê tông.
Thật không hợp lẽ thường,
cái sô pha này, nhất định là có liên quan đến sự biến mất của cô bé lúc nãy.