4/9/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 7

Chương 7.

Thân thủ và trạng thái của người này, sao mà xa lạ đến vậy, hay là vì tôi cách hắn một lớp ảo giác, cho nên cảm giác có chút sai lệch? Nhưng tôi cũng thực hoài nghi, hay có lẽ, đây là dáng vẻ vào thời điểm ban đầu của hắn.

Khi chúng tôi mới quen biết, cái cảm giác nhợt nhạt và thoát ly nhân thế này cũng rõ rệt như thế, song, khi đó tôi chỉ là một tên gà mờ, cái gì cũng tò mò, cho nên sự nhợt nhạt và xa cách ấy đối với tôi là hết sức mới lạ. Mà giờ đây, tôi đã khác xưa quá nhiều, không phải là tôi đã đuổi kịp theo bước chân hắn ta, hắn ta vẫn sống trong một thế giới mà tôi không thể nào hiểu nổi. Tôi cũng vĩnh viễn không thể cùng hắn ta kề vai sát cánh làm bất cứ chuyện gì. Mà cảm nhận của tôi đối với các sự vật, đã trở nên trầm tĩnh hơn, hồi mới đầu, sự khiếp hãi cực độ đối với cổ mộ đã khiến tôi không thể nào nhìn rõ được sự kỳ quái của bản thân con người, mà bây giờ, tôi đã có thể trầm tĩnh mà quan sát hết thảy mọi thứ xung quanh.

Hóa ra bất lúc nào cũng có thể chết là cảm giác như thế này.

-by Nam Phái Tam Thúc


Hôm qua từ Thâm Quyến về Hàng Châu, tài xế xe riêng trên đường là một cựu chiến binh trong chiến tranh Trung Việt. Bố của em họ tôi cũng thế, hồi bé tôi được nghe kể nhiều chuyện lắm, nhưng hồi ấy chắc là vì tâm hồn trẻ thơ nên không quá để ý, hoặc là vì quá nhỏ, không biết giết ngườ là cái cảm giác gì, cho nên không có ấn tượng gì quá mạnh mẽ.

Tôi cực kỳ tò mò về chiến tranh, không phải tôi đầy nhiệt huyết mà thích cái cảm giác tiến lên giữa mưa bom bão đạn. Điều mà tôi tò mò, đó là nỗi sợ hãi khi người ta có thể chết bất kỳ lúc nào.

Nỗi sợ hãi đó có lẽ bắt nguồn từ lời kêu gọi trước khi ra chiến trường. Mới đầu khi ra chiến trường, nhiều người thường cho là mình đặc biệt, ý kiến và nhận xét của mình ít nhiều là quan trọng đối với người xung quanh, có lẽ tất cả đều nghĩ như thế, cho đến lần xung kích đầu tiên, mới nhận ra là không phải. Trình tự trúng đạn của người bên cạnh mình không hề hợp lý như mình tưởng, nếu mình có thể may mắn sống sót, thì điều đó cũng không hề làm tăng thêm cái cảm giác “mình thật đặc biệt” một chút nào. Ngược lại, đó là một cảm giác hết sức dữ dội, cái cảm giác rằng mình không hề đặc biệt, và cho đến lượt xung kích tiếp theo, mình có thể bị trúng đạn, vào bất cứ một giây một khắc nào.

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 6

Chương 6.

Muộn Du Bình rút ra tổng cộng tám cái đinh gỗ, rồi đẩy hai tấm ván gỗ lên, lộ ra một cái khe hở tạm đủ để người chui lọt. Sau này khi tra xét lại tư liệu tôi mới biết, nếu như hắn ta không làm thế, lối đi có thể ẩn nấp an toàn nhất của chúng tôi chính là chui lên từ hố xí. Muộn Du Bình trước khi chui lên dò đường, hắn ta đặt một cái còi dưới đầu lưỡi của mình, rồi mới trèo lên vào trong nhà sàn. Không lâu sau, chúng tôi nghe thấy một tràng những tiếng nghe như “két két két két”.

Tôi nghe không hiểu tiếng huýt này, chỉ cảm thấy rất giống tiếng ván sàn gỗ của một ngôi nhà gỗ bị đè ép mà phát ra tiếng kẽo kẹt. Nhưng xét từ hành vi của Xà Tổ, tôi liền đoán ra được, có lẽ tiếng huýt này có nghĩa là “an toàn”.

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 5

Chương 5.

Trong nháy mắt khi xuống nước, tôi có hai cảm giác. Thứ nhất, tôi nhận ra trên người mình có rất nhiều thứ, mấy thứ này gần như tôi đều mang theo hết bên mình, đến khi xuống nước, tất cả đều sống lại, rời khỏi thân thể tôi.

Đó là vô số rắn cả lớn cả bé, chui ra từ trong “thủy kháo” của tôi, đủ mọi màu sắc, bắt đầu uốn lượn bơi xung quay tôi. Nước chảy xiết, sức chúng không đủ, đều quấn quanh người tôi.

“Đến lúc thì huýt sáo để liên lạc.” Tẩu Thuốc căn dặn, ba người cùng lúc buông tay, thuận theo dòng nước mà lặn xuống.

Trong nháy mắt, tất cả rắn trên người tôi rời ra, bắt đầu bơi xuôi dòng ở ngay bên cạnh tôi, ngoan ngoãn cực kỳ.

2/9/15

[Lão Cửu Môn] Nhị Nguyệt Hồng - Cứu chuộc

Nhị Nguyệt Hồng: Cứu chuộc.




Xếp vào hàng Nhị gia, gọi là Nhị Nguyệt Hồng, là một vai đào hát tuồng, trong một gánh hát kịch Hoa Cổ ở Trường Sa, coi như là có tiếng tăm.

Địa bàn của Nhị Nguyệt Hồng là kiểu địa bàn điển hình của dân trộm mộ trong xã hội cũ. Ngoài mặt là một ông chủ gánh hát, mang theo gánh hát vào nam ra bắc, kỳ thực, ban ngày diễn tuồng, ban đêm đi trộm mộ, đồ nghề đều giấu hết trong các rương quần áo, mỗi người trong gánh hát đều có võ công căn bản, mỗi lần xuống đấu cũng là kỳ cảnh. Ông nội tôi nói, ông từng được mở mang tầm mắt một lần, đám người ấy đổ một cái đấu con, căn bản không cần chạm đến đáy mộ, chỉ dùng một cây gậy trúc bám vào tường mộ mà đi, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, công phu ấy không biết làm sao mà luyện thành.

Nhị Nguyệt Hồng không chỉ có giọng hát tuyệt đẹp, thân mang tuyệt kỹ, hơn nữa, nghe đâu còn là một mỹ nam tử, chuyện phong lưu phong nhã vô hạn, có quan hệ mập mờ với rất nhiều người đẹp nổi danh, thích đắm mình trong kỹ viện.

[Lão Cửu Môn] Trương Đại Phật Gia - Trách nhiệm

Trương Đại Phật gia: Trách nhiệm.





Phải, hắn làm vậy là có lý do.

Nhưng dù có nói ra, thì cũng chẳng thay đổi được gì cả.

Chung quy, vẫn có một người bị một người hận.

Bên bờ Tùng Hoa Giang, băng đóng cả vạn dặm. Hơi lạnh toát ra từ băng, xông lên bờ đê ven sông, như muốn đông cứng tất cả mọi vật.

Trên bờ đê cũng đóng cứng một lớp băng mỏng, không biết là do hơi nước xông lên ngưng đọng lại, hay là tàn dư còn lại sau khi tuyết bị san hết đi.

Trương Khải Sơn khoác áo bành tô đen, toàn thân cao thấp mũ áo chỉnh tề, vậy mà vẫn có cảm giác hơi ấm trên người đang bị hút hết vào lòng sông không thương tiếc.

Lâu lắm rồi chưa về lại mảnh đất này, cớ sao lại có chút không quen?

31/8/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 4

Chương 4.

Trôi thẳng một đường vào sâu trong hẻm núi, hai bên bờ càng ngày càng xuất hiện nhiều rào trại làng bản, nhưng không hiểu sao, suốt dọc đường không thấy một ai. Chỉ có tiếng tù và trầm đục đi theo. Điều này không khỏi làm tôi cảm thấy, toàn bộ thung lũng này có một vẻ thù địch. Không biết có phải bây giờ đã có các loại cung nỏ đang âm thầm bí mật nhắm ngay vào đám người chúng tôi.

Nhưng việc này có chút không hợp lý, dù sao thì tranh chấp giữa các bộ tộc cũng không đến mức căng thẳng như thế. Chúng tôi chỉ có lèo tèo vài ba người mà cả bản làng phải phòng bị đến mức này, có hơi không hợp lẽ thường.

30/8/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 3

Chương 3.

Nói xong, toàn bộ người trên bè đều lập tức im lặng. Mỗi người tay cầm vũ khí của mình, mắt nhìn về phía những chòi gác treo ở hai bên vách đá hẻm núi. Đó là những chòi canh bằng gỗ đá giản đơn xây dựng giữa lưng chừng vách núi, từ trên cao nhìn xuống, khiến những kẻ xuôi theo giữa dòng bên dưới hẻm núi là bọn tôi có cảm giác vô cùng uy hiếp. Tiếng tù và trầm bỗng dần dần ngừng lại, chúng tôi cũng biết, tin tức bọn tôi tiến vào thung lũng đã không còn là điều gì bí ẩn nữa.

Sau khi tiến vào khu vực này, dòng chảy của sông trở nên chậm lại, mặt nước dần khoan thai, tôi nhận thấy trên vách đá dựng đá có mọc đầy một loại cây leo rễ chùm, quấn quanh các bụi cây và các tảng đá, có một số mọc men theo góc nhô ra của vách đá (chính là phần đỉnh vách đá nhô ra ngoài so với phần chân vách đá, giống như một mái hiên vậy.), treo lơ lửng xuống dưới, xù xì như cành cây đa, to như rễ khí, từng sợi dây leo mọc xen lẫn với những thực vật kí sinh khác nhỏ hơn.

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 2

Chương 2.

Thằng bé người Di nói xong, bên cạnh có kẻ cười khẩy đáp lời: “Giờ mà mày còn giả bộ làm người tốt à? Thế lúc mày chém cha mày rồi chạy khỏi bản ấy, sao không ra tay nhẹ một chút.” Người nói là một gã công tử bột ngồi ở mép bè tre, mặt không chút máu, người gầy nhẳng, mặc sơ mi trắng, trên túi áo trước ngực còn gài một cây bút máy, đeo một cặp kính. Nhìn trông như thanh niên trí thức điển hình vào những thập niên 70 – 80. Nhưng tôi chú ý thấy tay phải của y có ngón giữa và ngón trỏ cực kỳ dài.

Thằng bé người Di tay sờ đến con dao của mình, lạnh lùng nhìn tên Công Tử Bột, Công Tử Bột cũng không tỏ ra yếu kém chút nào.

29/8/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 1

Chương 1.

Tôi tìm kiếm một nơi tuyệt đối yên tĩnh, tìm kiếm đã rất lâu.

Cửa tiệm của tôi không được, tuy rằng trước nay khách hàng tới cửa vẫn không nhiều lắm, nhưng một ngày cũng có vài lần phiền nhiễu, không phải Vương Minh vào hỏi cái này cái nọ, thì là đám người làm vào xếp đồ đạc. Nhà tôi cũng không được, tiếng xe chạy dưới nhà sẽ làm ảnh hưởng đến thứ tôi đang nhìn.

Về sau, tôi đến khu vực núi Bảo Thạch gần hang Hoàng Long, tìm một trạm biến thế nhỏ đã bị bỏ hoang. Trên đỉnh núi có một con đường đất nhỏ có thể dẫn đến đây, bởi vì bỏ hoang đã lâu, trên đường toàn là cỏ dại um tùm. Nếu không phải tôi là cái loại người cố chấp thì còn khướt mới tìm được.