28/9/15

[Lão Cửu Môn] Ngô Lão Cẩu - Cửu Ngũ làm mai




Hóa ra, mối nhân duyên của ông nội Ngô Tà, lại bắt đầu đầy thú vị như thế này.


Giải Cửu Gia đẩy đẩy kính mắt, đây là lần thứ ba anh ta làm động tác này rồi, cô bé ngồi đối diện có hơi lúng túng không biết phải làm sao.

Ở trong quán trà này, người đàn ông đó đã cứ nhìn cô như thế này sắp được cả một canh giờ rồi. Nếu như không phải mẹ cô cố ý để bọn họ gặp nhau, cô thực sự không muốn ngồi một chỗ lâu đến thế, lại còn bị một gã đàn ông quái gở nhìn chằm chằm nữa.

27/9/15

[Lão Cửu Môn] Trần Bì A Tứ - Vận mệnh





Trong lòng mỗi con người, có lẽ, đều có một người mà mình luôn hi vọng người ấy được sống, hơn nữa, phải sống thật hạnh phúc.


Nội đường, Nhị Nguyệt Hồng đem cua nấu thành ba món nhắm, dâng lên trước bàn thờ Nha đầu, châm ít hương cũ.

Trên bàn ở sau lưng đặt đầy báo giấy, được xếp chồng lên nhau ngay ngắn, chỉ có mấy tờ là vương vãi lộn xộn trên bàn.

20/9/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 15

Chương 15.

“Mày có cách gì?” Đũa sắt vừa cố gắng đọc tư liệu tiếng Anh vừa nói, ngữ khí đã hơi dịu đi. Anh Tiểu Trương bôi dầu lên tóc xong, vịn vào cửa sổ ngó ra nhìn một lượt, sau đó quay lại gạt hết đống vụn cỏ tranh vừa nãy bị xé rơi từ trên trần xuống, lấy từ dưới đầu lưỡi của mình một vật gì màu đen ra.

Đó là một miếng sắt vô cùng sắc bén. Y ngồi xổm xuống, lấy mảnh sắt ra, bắt đầu vẽ trên sàn nhà gỗ.

“Bản này chia làm ba phần, chỗ chúng ta dừng lại lúc trước là đồn lũy, là phần ở ngoài cùng của bản. Vị trí hiện giờ chúng ta đang đứng là tiền trại, là khu vực nhà ở của dân bản, rất rộng, rất nhiều nhà sàn. Đằng sau tiền trại, tất phải có hậu trại, hậu trại chắc là bị bao quanh bởi dãy núi phía sau và tiền trại phía trước, Bimaw ở trong đấy. Hậu trại này là một cấm địa, không một ai biết trong đó là như thế nào, Tát hồi trước từng lén xông vào trong nội trại rồi, có thể nói là người duy nhất biết tình hình trong bản, nhưng hiện giờ tung tích không rõ, không thể trông cậy vào được.” Y nói tiếp: “Năm đó nhóm thám hiểm trở về từ rừng rậm, Bimaw dẫn đường có thể đã mang tất cả mọi thứ trở về, toàn bộ đều ở trong nội trại đấy, nhiệm vụ hàng đầu cần phải hoàn thành đó là tiến vào trong nội trại, giờ ta đang trong cảnh khốn đốn, không có Tát, chúng ta không biết tuyến đường đi vào trong bản, mà đồng thời, chúng ta cũng không biết tình hình ở trong đó ra sao nữa.”

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 14

Chương 14.

Chúng tôi quay lại căn nhà sàn đầu tiên, chui qua ván sàn xuống đến vách đá, rồi trèo thẳng xuống đến sát mặt nước. Tiếng nước chảy xiết rất lớn, không nghe rõ bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ sợ bọn kia lại bơi quá đà mất, Phượng Hoàng bèn bơi ngược dòng, dùng giàn thun bắn mấy viên “yêm tử” ra.

Đó là những viên tròn làm từ một loại cỏ và bã rượu, bên trong nhồi hòn sắt, rơi xuống dòng nước lập tức chìm xuống tận đáy. Đồng thời tản ra một mùi tanh tưởi rất kỳ quái. Người lặn dưới nước đánh hơi được mùi này liền biết sắp đến gần mục tiêu rồi, sẽ lập tức bơi nép vào vách đá.

Tuy dòng nước chảy rất xiết, nhưng loại mùi của “yêm tử” này khuếch tán suốt một vùng lớn trong nước xiết mà suốt mấy giờ liền không nhạt bớt.

18/9/15

[Lão Cửu Môn] Bán Tiệt Lý - Ra đời

Bán Tiệt Lý - Ra đời





Người ta thường nói gã âm ngoan đến mức không điểm dừng, nào ai biết gã cũng là sắt đá có nhu tình?

Càng nhiều tàn nhẫn hung ác, càng nhiều phẫn nộ cuồng điên, dường như cũng không vượt qua được một ngón tay mềm mại thong dong dịu dàng quẩn quanh.


“Hạ cờ đi, hai ba canh giờ rồi, không tìm ít việc mà làm, không thì biết chịu đựng cho qua thế nào.” Giải Cửu đốt hương trầm phẩy phẩy vài cái, hình như có chút ý không vừa lòng, nhưng cũng không muốn thay đổi thái độ.

“Không đâu.” Bán Tiệt Lý nói, thoáng nhìn hương trầm, bàn tay đập một cái trên mặt đất, đĩa sứ cắm hương lập tức vỡ nát.

15/9/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 13

Chương 13.

Xà Tổ không biết tiếng Anh, nhưng tôi thì biết. Đáng tiếc, ở trong ảo giác này, tôi không tài nào nhìn rõ được những chi tiết nhỏ đến mức ấy được. Tôi chỉ có thể nhìn thấy một từ “Đá” bằng tiếng Anh trên tờ giấy cói. Một từ đơn này được viết rất to, lại còn được nhấn mạnh nữa.

Ở đây có nhiều cách hiểu. Một là, lũ côn trùng này có khả năng có liên quan đến một loại đá nào đó, cũng có khả năng là tên người, bởi tôi biết trong lịch sử thám hiểm vùng đất này có một người tên là Rock(*), cực kỳ nổi tiếng. Ông là người đã hoàn thành sơ bộ việc thám hiểm của phương Tây đối với khu vực thần bí này của Trung Hoa.

(*) Ở đây nhắc đến Joseph Francis Charles Rock, người Áo – Mỹ, là một nhà thám hiểm, nhà địa lý học, nhà ngôn ngữ học kiêm nhà thực vật học.

Mấy trang sau có rất nhiều bản phác thảo về loài côn trung nọ, bao gồm một vài đặc tả các bộ phận.

13/9/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 12

Chương 12.

Tôi nhìn kỹ, chỉ thấy trong đống cỏ tranh là vô số những sợi gì như sợi bông, trông rất giống đám lông tơ bọc con côn trùng trong vại sành nọ.

Cảnh giác dâng lên, tôi bèn đứng dậy, do đang đứng trên xà nhà, ngay trên đầu là trần nhà cỏ tranh, cho nên tôi chỉ có thể khom lưng, gạt đống cỏ tranh ra. Tôi lập tức nhìn thấy một ngón ngủ đen sì cắm trong đống “lông tơ” này, tôi dùng sức giật xuống, trần nhà cỏ tranh lập tức sụp xuống, lộ ra một lỗ hổng lớn, có hai cái đầu người gần như dính sít lại với nhau lăn lông lốc ra ngoài.

Do bị cái gì đó trông như kén tơ quấn chặt lấy, nên đầu người treo lơ lửng giữa không trung, tôi còn nhìn thấy, ngoại trừ hai cái đầu người bị rơi ra ngoài, ở đó còn có rất nhiều thịt nát và xương sườn.

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 11

Chương 11.

Côn trùng sở dĩ là động vật cấp thấp, bởi vì khả năng tự lành của chúng không bằng các loài khác, dù chỉ là vết thương bên ngoài cũng rất dễ tử vong. Cho nên, côn trùng cực kỳ e ngại với lửa.

Vòng lửa vừa bốc cháy lên, tôi hơi yên lòng một chút, lấy từ trong “thủy kháo” ra một mảnh lá cây kỳ lạ, nhai nhai, đây là một loại thực vật có tác dụng tương tự với trái cau, dùng để trấn định tinh thần. Rồi tôi lại lấy ra một bình rượu thuốc, lắc lắc rồi lại vẩy về phía con quái trùng.

Nhiệt động xung quanh tăng cao khiến con quái trùng vô cùng căng thẳng, nó không ngừng giãy dụa, ném cái bình còn thừa ít rượu bên trong ném vào trong vại sành của con côn trùng, cái chai vỡ tan tành, rượu thừa bên trong lập tức cháy bùng lên thiếu đốt đám lông chim. Con côn trùng rít lên một tiếng, không biết là kêu gọi gì hay là bị lửa thiêu cháy, lần đầu tiên nhảy ra khỏi vại sành.

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 10

Chương 10.

Tôi không có tư liệu chính xác, nhưng tôi biết ở khoảng thời đại này đã có truyền thuyết từ xa xưa về nghề nuôi rắn, đặc biệt là truyền thuyết của người Hán về hai dân tộc Mèo và Dao. Có rất nhiều câu chuyện tương tự nhau, chúng ta cũng thấy nhiều chi tiết tương tự về Ngũ Độc ở rừng rậm xứ Nam Cương trong các tiểu thuyết kiếm hiệp vậy.

Nghề nuôi rắn lại càng thực tế hơn, đó là những người chuyên bắt rắn và huấn luyện rắn, phần lớn người nuôi rắn thường bán thuốc rắn kiếm sống, tức thuốc trị rắn cắn. Nhưng nghe kể rằng, chế thuốc rắn cần dùng nguyên liệu từ chính bản thân con rắn, cho nên những người nuôi rắn thường xuyên lên núi bắt rắn, kỳ thực đây chỉ là mê tín. Người nuôi rắn đi bắt rắn đa phần là để bán nọc rắn cho các thương lái buôn thuốc ở Trung Nguyên. Phần nhiều các bài thuốc rắn đều chỉ có cây thuốc, không liên quan gì đến rắn, chỉ là người ta có các bài thuốc gia truyền của mình, không thể tiết lộ. Hơn nữa, các cây thuốc để bào chế thuốc rắn thường mọc ở trong các vùng núi sâu.

6/9/15

[ĐMBK] Ảo mộng - Chương 9

Chương 9.

Trên người tôi có đến mấy loại rắn liền, trong đó Kinh xà là loài rắn độc nhát gan nhất, nọc độc có thể khiến người bị câm, nhưng thấy gió là chạy, cực kỳ khó bắt và khó thuần dưỡng, loài rắn này rất cảnh giác trước những thay đổi có hại trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Tôi không biết nó cảm nhận được gì trong cái vại đựng côn trùng này, nhưng không thể xem nhẹ sự cảnh báo này được. Có điều loài rắn này nhát gan cực kỳ, nếu cái gì cũng nghe theo nó thì chắc nửa đêm đi đái cũng không được nữa.

Tôi thận trọng bưng cái vại kia lên, đặt nó lên chỗ sàn nhà rộng rãi, con rắn quấn quanh eo lại càng phàn ứng dữ dội hơn, nó đã rúc vào trong “thủy kháo” của tôi rồi.