15/8/15

[ĐMBK] Mười năm sau - Chương 39

Chương 39. Kỳ quặc.


Bên trong khe tối om, tôi chĩa nòng súng về phía bóng tối, hướng lên trời, bắn một viên đạn sáng. Trong ánh sáng loang loáng, tôi nhìn thấy vô số tháp đá, là từng tòa từng tòa tháp đá thấp bé chất đống từ các tảng đá, trên có đầy hoa văn nhỏ li ti.


“Đây là đâu?” Tôi quay người về phía cửa bắn một phát đạn, bắn rơi  một con chim mặt người bay vọt vào, càng nhiều chim mặt người hơn lập tức tràn vào trong.


Hắc Hạt Tử túm lấy cổ tôi, dí tôi xuống phía sau một đống đá, trở tay ném một kíp mìn. Xoay người bắn bùm vào kíp mìn ngay giữa không trung.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 2.

Chương 2. Món đồ to lớn.


Tôi mới nhớ ra, 15 phút trước, Tiểu Hoa xuống đây trước để mở cửa thông khí, tầng hầm dưới lòng đất rất bí, trước khi vào phải bật máy thông gió đã.


Lúc ấy bọn tôi ở bên ngoài chờ mà nói chuyện phiếm, cho nên không thể nào có người thừa dịp bọn tôi không để ý, lén chạy xuống tầng hầm đặt đồ đạc được.


Người làm của Giải gia cũng không có gien đùa dai.


Điều làm tôi kinh ngạc nhất là, kích cỡ món đồ này, to hơn cánh cửa bao nhiêu, làm thế nào mà chuyển xuống đó được.


Chắc chắn không phải là từ cửa rồi.


“Cậu thông minh thế, nói xem chuyện là thế nào vậy?” Tôi hỏi Tiểu Hoa.


14/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 1.

Chương 1. Kiểm kho


Trong khi giúp Tiểu Hoa dọn kho hàng, thắt lưng tôi giữa chừng bị trẹo. Ngồi trong nhà kho trống không.


Đây là nhà cũ của Giải gia, nghe nói hồi xưa có chín hộ gia đình, mỗi hộ có một nhà kho rất rộng, mỗi lần dọn nhà, di chuyển nhà kho là phiền toái nhất. Đặc điểm của các nhà kho cũng không quá giống nhau, có cái thì bên trong toàn là từng dãy từng dãy quan tài của đủ các triều đại, niêm phong kín đồ đạc vào trong đó là cách bảo quản đồ vật tốt nhất, đương nhiên với cái nhà họ Giải cả lò mắc chứng OCD này, đây là sự ngăn nắp đến cực hạn rồi.

[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Tú Tú





Ở đấy lúc này - 此时彼方

Tú Tú



Chùa Giới Đài vào hội đánh chuông năm mới, bên ngoài có không ít khách hành hương tụ tập.


Hoắc Tú Tú ở gian trong chia hương, bóc hết hương trong hộp ra, nhét vào trong bao giấy đỏ Hỷ Khánh, đến lúc đó thì sẽ chia cho các tín đồ.


Cháo Lạp bát đang đun trong nhà bếp, có thể nhìn thấy hơi nóng bốc ra khỏi ô cửa sổ đằng kia.


Trước đây, vào lúc này là Lão thái thái làm những việc này, thực ra trong nhà, người có hứng thú không nhiều, Lão thái thái không còn nữa, chỉ còn cô học theo quy củ, đến chùa trình.


“Cháo được rồi.” Tiểu sa di ở bên ngoài đẩy cửa vào, biết Tú Tú ăn không nhiều, chỉ đựng đầy chén nhỏ.


[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Hoa Nhi Gia





Ở đấy lúc này - 此时彼方

Hoa Nhi Gia



Trong tiệm, Giải Vũ Thần sờ sờ ria mép của mình.


Trước đây, anh cứ tưởng, mình phải sau 60 tuổi mới có thể để râu. Mà giờ khuôn mặt anh mọc đầy râu mép dài đến mức không quá thích hợp.


Đối với vẻ ngoài của mình, năm xưa Nhị Gia từng nói rất rõ ràng, ở dưới đất, tướng mạo chẳng có ý nghĩa gì, nhưng trên nhân gian, khuôn mặt là một tấm biên lai mượn đồ, mình mà dùng khuôn mặt này mượn ít nhiều đồ đạc, đến lúc về già vẫn phải trả.

[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Bàn Tử





Ở đấy, Lúc này - 此时彼方

Bàn Tử



“Anh nhất định phải đánh hết 18 lỗ à?” Người nhặt bóng là một cô em cao có 1m5, mông rất vểnh, dẹo tới dẹo lui. Bàn Tử châm thuốc, ngồi xổm trong hố cát, gậy đánh golf cắm trong cá, đang tức giận.


“Golf là trò vận động của quý ông, anh tự coi mình đi, làm ruộng làm có nửa, ngồi xổm xuống chính là bón phân tự nhiên rồi.” Cô bé có khẩu âm Quảng Đông nói chuyện rất thú vị. “Tức giận làm được gì, bóng cũng không tự nó chui ra được đâu.”


“Xong chưa? Xong chưa?” Bàn Tử cả giận nói, “Đã bảo đây là lần đầu tiên ông đây đánh, khinh người mới cái gì, cả lò nhà cô trời sinh đã biết đánh bóng trúng lỗ à, lằng nhằng ông khiếu nại giờ.”

[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Hắc Hạt Tử




Ở đấy, Lúc này - 此时彼方

Hắc Hạt Tử



Tô Vạn ngồi bên dùng cây kìm nhổ đinh để đập quả óc chó, lột nhân quả óc chó ra, bỏ vào trong đĩa.


“Anh nói coi, em phải giải thích với ba thế nào đây. Năm hết Tết đến mà lại bị một anh bạn người lớn hẹn ra ngoài đập quả óc chó. Thế nào ổng cũng tưởng em bị xã hội đen uy hiếp cho coi.”


Kính Râm cười cười, nhón một hạt óc chó ném vào trong miệng.


Tô Vạn quay đầu, nhìn thấy một cây đàn violin: “Anh còn biết chơi cái này á hả?”


Kính Râm ra hiệu bảo cầm nó qua đây, Tô Vạn đưa tới, Kính Râm hơi chỉnh âm một chút, bắt đầu kéo một khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.


“Khúc này điềm xấu quá.”


“Kéo thành điểm may là được chứ gì.” Kính Râm đột nhiên chuyển phong cách một cái, khúc nhạc trở nên tươi vui hẳn lên. Trong tiếng lộp cộp đập quả óc chó, nghe như thể một bản duet sứt sẹo lởm khởm vậy.



-------------------

Nhị Tuyền Ánh Nguyệt - Hoa Ngạn Quân (A Bính)


13/8/15

[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Tiểu Ca





Ở đấy, Lúc này - 此时彼方

Tiểu Ca



Anh đã không còn cảm giác về thời gian nữa. Vĩnh viễn không có ánh sáng. Anh có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ long tong, đó là cách tính thời gian duy nhất.


Năm nay sắp kết thúc rồi.


Trước đây, khi còn ở trong gia tộc, năm hết Tết đến cũng sẽ giăng đèn kết hoa, đặc biệt là bên ngoài nhà vẫn có một ít không khí vui vẻ tưng bừng. Thế nhưng bầu không khí đó phần lớn không liên quan gì tới anh, thực ra, cũng chẳng liên quan gì đến đám trẻ con khác trong nhà. Cánh cửa nhà trong vĩnh viễn khép chặt, giống như một tòa kiến trúc chết chóc, ánh đèn đuốc tối tăm chôn trong tòa lầu tháp khổng lồ trông như những xúc tu và tường bao cao ngất trong một không gian đầy gió lùa, giống như thi hài của một con thú khổng lồ thời viễn cổ.


[ĐMBK] Ở đấy lúc này - Ngô Tà





Ở đấy, Lúc này - 此时彼方

Ngô Tà




Bên ngoài, tiếng pháo nổ đã chỉ còn lác đác.


Trong nhà đủ hơi ấm.


Buổi chiều ngày cuối năm, chuyến làm ăn cuối cùng, không cát lợi cho lắm, vội vội vàng vàng đã kết thúc. Mẹ bày hoa quả và hạt dưa, bình thường tôi không ăn mấy thứ này, nhưng dù sao cũng là cuối năm, vẫn nên bày ra một ít. Đấy là điềm tốt lành.

[ĐMBK] Mục lục - Hạ Tuế Thiên 2015




Hạ Tuế Thiên 2015




(Hết)