13/8/15

[ĐMBK] Mười năm sau - Chương 3

Chương 3. Lâm trường



Tiểu Hoa nói với tôi, thứ này là tìm thấy ở một vùng quê cũ. Từ sau lần thua thiệt đó, tôi có thói quen hễ cứ có việc gì là trước cứ phải về quê nhặt nhạnh. Từ những thứ nhặt nhạnh thu thập được có thể nhìn ra rất nhiều ẩn ý trong đó, ví như tình hình kinh tế trước kia của nơi này như thế nào, hay có truyền thuyết gì hay không. Những mảnh vụn nhỏ bé này có đôi khi tập hợp lại lại cho ra rất nhiều thông tin. 



“Người này tên là Miêu Học Đông, cha là công nhân làm việc ở lâm trường. Đầu mũi tên này là từ một cây gỗ mục đào lên, khi cha anh ta cưa cây gỗ thì phát hiện ra. Anh ta nói, loại đầu mũi tên này rất thường gặp trong các cây gỗ lâu năm ở trên lâm trường bọn họ, cũng đều mục rữa hết cả.”

[ĐMBK] Mười năm sau - Chương 2

Chương 2. Đầu mũi tên.



Đoạn đường ra khỏi Hàng Châu đã quá quen thuộc, chẳng mấy chốc tôi liền mơ màng ngủ. Cảm giác mệt mỏi của tôi bây giờ đã không còn giống năm xưa, trào dâng như nước triều, chỉ muốn quỵ xuống không đứng lên nữa, mà giống một căn bệnh mãn tính hơn. Anh nhớ hắn ta ở nơi này, rồi lại không muốn nhớ đến hắn nữa, như thể hắn ta chẳng quan trọng đến thế.




Toàn bộ sự việc, tôi vẫn đang làm phép loại trừ. Từ một kẻ không ngừng phức tạp hóa mọi việc ngày nào, đến bây giờ, tôi chỉ chuyên tâm vào mục đích chính của mình. Tôi đã không biết bao lần tự hỏi bản thân, rốt cuộc mày muốn gì, mày muốn câu trả lời, hay muốn những người bên cạnh mày bình an.

[ĐMBK] Mười năm sau - Chương 1

Chương 1.



Nhiệt độ đã ấm lên.



Tôi đã cai thuốc được một thời gian, nhưng lúc này không kìm được mà châm một điếu. Mặt trời đang lên cao, sương sớm và oi bức làm tôi cảm thấy có chút nóng ruột, khói thuốc có thể khiến tôi bình tĩnh lại.


“Có khi anh ta đã đi từ lâu rồi.” Bàn Tử ở bên cũng rít một hơi thuốc: “Cậu biết tính tình anh ta mà, chúng mình hẵng còn lương thiện chân chất lắm, toàn bị lão nhân gia người ta lừa.”

[ĐMBK] Mục lục: Mười năm sau



Trường Bạch Sơn 2015 - Lời hứa mười năm 



[ĐMBK] Một ngày của Tiểu Hoa


Một ngày của Tiểu Hoa



Năm giờ sáng, Giải Vũ Thần đúng giờ mở mắt.


Năm giờ mười phút, chuông đồng hồ báo thức vang lên, anh mới mở mắt dậy.


Trong tứ hợp viện, anh có đến bảy nơi có thể ngủ, mỗi ngày đều ngủ ở một chỗ khác nhau. Hôm nay, anh ngủ trên chiếc giường nhỏ trên gác xép, ở đây rất chật hẹp, khiến anh có cảm giác an toàn. Đêm qua trời mưa, anh thích nghe tiếng mưa rơi, đây cũng nơi lý tưởng nhất để nghe tiếng mưa rơi.

[Lão Cửu Môn] Tượng Nha bài cục

[Nhị Nguyệt Hồng] Tượng nha bài cục




Tác giả: Nam Phái Tam Thúc.
___________________________________



Bày bàn mạt chược ra, mấy Lão Cửu môn trẻ tuổi bắt đầu đấu võ mồm.

Mà cơn mưa lúc nửa đêm, dường như mang theo cả nỗi bi thương nồng đậm.


[Ngô Tà tư gia bút ký - Cửu Môn Đề Đốc] Ngô Lão Cẩu



Ngô Tà tư gia bút ký - Cửu Môn Đề Đốc

Bình tam môn: Ngô Lão Cẩu - Cẩu Ngũ Gia


Ngô Lão Cẩu, Cẩu Ngũ Gia

Ngô Lão Cẩu chính là ông nội tôi, là đời thứ nhất của Ngô gia ở Trường Sa, là thổ phu tử chính thống xuất thân từ làng trộm mộ, mũi ông bị hỏng vào thời kỳ đầu những năm giải phóng. Chuyện của ông thì quen thuộc quá rồi, không cần chép nhiều làm gì cho mệt, nhắc qua qua là được rồi.

[Cửu Môn dị văn lục] Trương Đại Phật Gia


Trương Đại Phật Gia




Trường Sa đệ nhất đại gia, bởi vì trong nhà có một tượng Phật to không biết từ đâu ra, mới được đặt biệt hiệu này. Trình độ phong thủy của Trương Đại Phật Gia vô cùng cao thâm, khác ông phong cách trộm mộ của Nam phái, ông là người phương Bắc di cư tới phương Nam. Câu chuyện nổi tiếng nhất về ông xảy ra vào thời kháng chiến chống Nhật, khi ông đưa gia quyến từ Đông Bắc chạy trốn tới Trường Sa.  

[Lão Cửu Môn] Tấm màn tơ


[Nhị Nguyệt Hồng - Nha đầu] Tấm màn tơ


Màn tơ này hình như lâu rồi chưa thay.


Nửa đêm, nàng không ngủ được. Mở mắt, liền thấy màn giường rủ xuống bên cạnh, dưới ánh trăng trông hơi ảm đạm. Vốn là tơ tằm óng ánh chút sáng, giống như sợi tơ kéo ra từ loại bạc trắng nhất.


Đúng là đồ có tốt mấy, cũng luôn từ tốt đi đến dở.


Xưa kia vừa qua lập thu, nàng sẽ đích thân đi tháo tấm màn này xuống, đích thân giặt sạch nó, nàng biết tính chất thì này, phải cẩn thận chăm sóc nó, dội nước từng chút từng chút một.

[ĐMBK] Bọn họ đang làm gì thế?

1.
“Liệu có bị phát hiện không?” Lão Dương ở bên dưới bức tường, hỏi Ngô Tà, Ngô Tà bảo: “Giờ mới hỏi thì quá muộn rồi, tao phải lén chạy đến đây, không dễ dàng gì đâu.” “Được rồi.” Lão Dương nói: “Mày giẫm lên người tao mà trèo lên, lanh lẹ tí coi.” Ngô Tà đạp lên vai hắn, len lên bức tường rào, ngó nhìn vào trong. Lão Dương hỏi: “Sao rồi?” Ngô Tà cúi đầu đáp: “Lộn rồi! Đây là phòng tắm nam!”

(Chuyện hồi nhỏ)



2.
“Lão gia, ông thấy cuộn gấm này thế nào?” “Phu nhân thích thì cứ mua hết đi.” “Tôi chỉ muốn lão gia cho ý kiến, thời buổi chiến tranh loạn lạc, không như ngày trước, đâu thể tiêu xài hoang phí.” “Ừ cũng đúng.” Nhị Nguyệt Hồng bỏ bức thư trên tay xuống, đem đốt trước ngọn nến. “Đây là vì sao?” Phu nhân có hơi kinh ngạc. “Không phải tin tức gì tốt, đốt đi rồi liền quên.” Nhị Nguyệt Hồng cười cười: “Chà, đoạn gấm vá thật khít.”

(Cửu Môn hồi ức)