20/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 16

Chương 16. Suy đoán.

Bầu không khí này làm tôi có hơi khó thở. Lại một lần nữa, sau vụ ở Tây Tạng, tôi lại cảm thấy được áp lực và nguy hiểm vô hình kề cận. Nghĩ đến gia tộc của tôi thường xuyên phải sống trong cái áp lực này, tôi vô cùng thấu hiểu cảm giác của họ khi đặt cho tôi cái tên này.

Cô bé kia còn hỏi tôi: “Vậy ông tôi đang ở đâu rồi?”

Tôi ôm lấy bả vai cô bé: “Tôi hỏi em mấy câu, tình hình bây giờ gay go hơn em tưởng rất nhiều, cho nên lần này phải thành thật trả lời tôi mấy câu hỏi này.”

Cô bé muốn giãy giụa khỏi tôi, đúng là một đứa trẻ bướng bỉnh, nhưng mà tôi giữ rất chặt.

“Ông nội em biến mất từ bao giờ?”

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 15

Chương 15. Cái bẫy.

“Tên ngốc kia cuối cùng ra sao?” Tôi hỏi cô bé gái, nếu như tôi không đoán sai, tên ngốc này cuối cùng hẳn đã chết rồi.

Cô bé chỉ vào mặt đất phía trước tôi, “Hắn ta vẽ xong bức tranh này thì chết rồi. Chết ở đây này.”

Rất lâu trước đây, khi tôi ở Nepan và Medog, cũng đã nghe rất nhiều truyền thuyết áng thơ về thiên phú. Rất nhiều người sau một cơn bệnh nặng, tự dưng có thể đọc thuộc làu làu sử thi mấy triệu chữ. Họ không thừa nhận là đã được truyền lại từ cha hoặc từ thầy, chỉ nói, trong có một đêm, những văn tự này tự dưng xuất hiện trong trí nhớ.

Tây Tạng ngày xưa có tỉ lệ mù chữ rất cao, giáo dục phần lớn đều tập trung vào giới tăng lữ và quý tộc, còn dân thường thì gần như là sống trong một thế giới không có chữ viết.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 14

Chương 14. Đồng xanh.

“Thiết kế ma quỷ?” Tôi nhìn cô bé này, cô nàng cười đến là đắc ý. Tiếng động ở bốn phía dần dần trầm thấp xuống, sau đó biến mất. Nụ cười của cô ta, tôi nhìn ra được một chút hoảng loạn. Rõ ràng cô ta có chút khiếp sợ âm thanh vừa rồi.

“Quá gần rồi.” Cô ta nói: “Đều tại hai người các anh hại, nó nếu tìm được chúng ta, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Tôi thực sự không hiểu cô ta đang nói cái gì, kỳ thực cô ta vẫn chiếm thế chủ đạo như cũ, dù là ở tâm trạng hay là ở lời nói. Tôi quay đầu nhìn Tiểu Hoa, Tiểu Hoa nhìn tôi, cậu ta có vẻ như là đang xem tôi xử lý thế nào.

19/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 13

Chương 13. Thiết kế ma quỷ

Cô bé gái vừa quay đầu, thể hiện rõ vẻ mặt khinh bỉ. Không để ý tới tôi.

Tôi tiến lên nhéo lấy mặt cô ta, kéo giựt xuống, cô nàng đau quá kêu oai oái.

Không có dấu vết mặt nạ da người, đúng là một cô bé gái thật. Kể ra thì, nếu lão già Bảy Ngón khoảng chừng 70 tuổi mà đi hóa trang thành một cô bé gái mười sáu mười bảy tuổi, kể cũng hơi biến thái.

Trong lòng tôi có chút tức giận. Tuổi nhỏ như thế, kinh nghiệm còn nông, chính là cái loại từng trải phi thường giống như Tiểu Hoa vậy, lúc mới mười sáu mười bảy tuổi cũng không quá lão luyện, xem ra lời cô ta nói “có cách cứu hắn ra”, lại còn nhắc đến tầng hầm của chú Ba, có khả năng chỉ là lời nói láo thôi. Chỉ là không biết cô ta có được thông tin này từ đâu.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 12

Chương 12. Cậu là điên, tớ là đần.

“Đúng thế, chính xác là vậy.” Tôi gõ chữ nhắn lại.

Tôi ngồi xuống sô pha, không ngừng xoa bóp phần eo.

Sô pha bọc da thật, nhưng chất da ở ngoài qua nhiều lần nóng lạnh đã bị biến đổi, bong rạn thành từng mảng, bị bong ra rất nhiều, khiến chiếc sô pha trông có vẻ rất cũ kỹ. Nhưng lò xo bên trong và lớp xốp vẫn còn thoải mái dễ chịu lắm. Đúng là sô pha thủ công mỹ nghệ hàng cấp cao.

Sô pha vốn có màu nâu, bây giờ đã bạc màu ám màu tro. Bốn chân ghế cắm chặt trong lớp bê tông.

Thật không hợp lẽ thường, cái sô pha này, nhất định là có liên quan đến sự biến mất của cô bé lúc nãy.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 11

Chương 11. Căn phòng bóng đèn.

Lúc này tôi đã không còn lựa chọn nào khác, người đằng sau di động này, đã thành công kéo tôi vào trò chơi này rồi.

Tôi có hơi ngạc nhiên, người bí ẩn này hình như không hề keo kiệt lời nói. Trước đây, tôi gặp những người như chú Ba, Tiểu Ca, họ đều giữ kín như bưng về chuyện này, thế mà cái người này đây, trong lời nói còn có chút gì huyền diệu.

Hắn thật sự là Bảy Ngón ư? Hiện giờ đã không còn quan trọng nữa, đối với tôi mà nói, hắn là ai không quan trọng. Tôi tạm thời dùng cái tên Bảy Ngón để gọi hắn. Những chuyện khác, nhất định là khi tìm được hắn rồi hẵng biết.

Bảy Ngón, là kẻ đã thiết kế tầng hầm nhà chú Ba, căn phòng ngầm đó cực kỳ đơn sơ cực kỳ chật hẹp. Tôi đến giờ vẫn còn nhớ rõ thứ mùi ngột ngạt đó.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 10

Chương 10. Tiết tấu lộn xộn.

Tôi đi theo hướng cô bé nọ vừa rời đi, khập khiễng mà đi, cũng lường được cô nàng kia sẽ chẳng đi nhanh được. Vừa đọc được tin nhắn kia, không hiểu sao, có một chút cảm giác an ủi của người già rằng cuối cùng cũng được tin chiều.

Quả nhiên, cứ đi được mấy bước, đã nhìn thấy cô bé kia cách khoảng 100 mét về phía trước, đang vịn tường mà đi. Rõ ràng tốc độ đã trở nên chậm hơn. Đèn trong hành lang cách nhau hơi xa, cách mỗi cái đèn đều có một khoảng bóng tối, nhìn thấy cô nàng đi vào rồi lại đi ra khỏi bóng tối, giống như kịch câm vậy.

Tôi có hơi chậm lại. Nếu không phải vì phần eo đau quá, tôi nhất định có thể đuổi theo kịp cô ta.

18/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 9

Chương 9. Hắn biết.

Tất cả các cơ năng cơ thể tôi đúng khoảnh khắc này thì ngừng lại, tiếp đó, tôi liền biết mình mừng quá sớm rồi.

Nhịp tim của tôi chắc chắn đã vượt qua mức chịu đựng, cho nên khi tôi dừng lại quá đột ngột, liền nghe thấy âm thanh như bị nện một chùy trong lồng ngực. Sau đó, một cơn buồn nôn dâng lên.

Hơi có tuổi rồi, đối với rèn luyện thể chất, khi tôi bắt đầu thì đã qua độ tuổi tốt nhất rồi. Dùng lời của Hắc Hạt Tử thì, nội tạng là không thể nào luyện tập được.

Đúng lúc này, kẻ bị tôi đè chặt kia bắt đầu tỉnh lại, chợt giãy giụa.

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 8

Chương 8. Tôi là Ngô Tà.

Tôi nhìn bóng đen, bóng đen cũng nhìn tôi.

Hắn quả thật không ngờ tôi lại vạch trần được hắn trong khoảng thời gian ngắn đến thế, lập tức không kịp phản ứng lại được.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, bên cạnh tôi là đèn khí đốt, hắn có thể nhìn thấy vẻ mặt tôi, vừa kiên định lại vừa trách cứ.

“Giải Vũ Thần, vẫn còn đó thì thở một cái coi!” Tôi rống lên một tiếng với cái cầu thang.

Trong giếng cầu thang, tiếng rống của tôi cứ vang vọng liên tiếp.

17/8/15

[ĐMBK] Hạ Tuế Thiên 2015 - Chương 7

Chương 7. Trò nói thật.

Tiểu Hoa im lặng chốc lát, tôi lại gào lên: “Sao không nói gì rồi?”

“Tớ đang đánh giá mức độ mạo hiểm.” Tiểu Hoa đáp.

“Nói chuyện thì có cái gì mạo hiểm?”

“Nếu như là nói thật lòng, đương nhiên là có mạo hiểm.” Tiểu Hoa dừng lại một chút: “Khi nào thì bắt đầu kế hoạch của cậu?”

Tinh thần và cơ thể tôi đều đang trong trạng thái rất kích động, lúc này tôi bắt đầu hơi thở dốc, không dám vịn vào lan can mục nát ở bên cạnh. Nhìn xuống dưới, đã leo lên được bảy tám tầng rồi. Lối vào bên dưới đã không còn thấy rõ nữa.